Tác giả: Nguyễn Hoàng Bảo Châu
Lớp: 4I

Đó là một khu rừng rậm rạp, nơi có những cái cây lớn và những tán là che ánh nắng chói chang. Khi đi sâu vào trong khu rừng, ta có thể nghe thấy những âm thanh của các chú chim khác nhau đang hót líu lo. Hơn nữa, ta có thể nhìn thấy những bụi cây xanh rì với những bông hoa đẹp dễ.
Hôm nào ở khu rừng này cũng rất náo nhiệt, vui vẻ và hạnh phúc.
































Khi ta vào sâu trong khu rừng, ta có thể thấy được một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ bé và xinh xắn. Ngôi nhà đó được xây bằng những khúc gỗ to lớn. Ta có thể dễ dàng nhìn thấy những bông hoa nhỏ bé, những lá cây màu đỏ được trang trí bên ngoài của căn nhà này. Bên trong căn nhà có hai đồ vật. Có một cái bàn nhỏ dùng dê chơi và ăn. Có cả một cái giường làm bằng là cạnh cạnh chiếc bàn nhỏ bé.




Sống ở trong căn nhà nhỏ bé trong khu rừng là một cậu bé mũm mĩm và đáng yêu tên là Conner Bailey. Conner Bailey có một đôi mắt tròn, màu xanh dương và cậu cũng có một làn da trắng như tuyết. Cậu có hai chân ngắn, hai tay ngắn nhưng, cậu rất giỏi trèo cây cao. Đặc biệt, Conner Bailey rất thích chồng cây và chăm sóc những chú chim bị thương.Sở thích của Conner Bailey là cho các loài chim khác nhau ăn và trèo cây cao để nhìn được cả khu rừng.



Vào những hôm trời mưa tầm tã, Conner Bailey hay lấy những tán là to để làm những chiếc áo màu xanh là cây rất mềm và mỏng. Không những giỏi đan lá, cậu còn giỏi làm những chiếc cốc xong đẹp bằng bùn và hoa. Conner hôm nào cũng vui vẻ làm việc của mình giúp khu rừng trở nên đẹp hơn. Nhưng, ước mơ của Conner Bailey là thứ duy nhất mà cậu chưa đạt được. Cậu luôn ước rằng mình có thể được làm người cho động vật ăn ở một sở thú nào đó vì cậu rất yêu các con động vật.














Ngoài ra có các con chim để làm bạn của mình, Conner Bailey còn có một bạn thân tên là Alex Dorson. Alex Dorson là một cô bé nhẹ nhàng và mũm mĩm, cô nhìn rất giống Conner và có một giọng nhẹ nhàng. Alex và Conner chơi rất vui vẻ với nhau vì là bạn thân.Alex Dorson sống trong một ngôi nhà bằng rơm ở bên kia khu rừng. Cô có một mái tóc dài và óng ả.Vào những lúc Alex buồn chán, cô hay đi bộ một khoảng đường xa để đến nhà Conner chơi.Ước mơ của cô là được làm giám đốc của một vườn bách thú vì cô rất giỏi làm kế hoạch. Cả hai bạn rất yêu động vật.






Một ngày nắng chói chang nọ, dì của Conner đến lúc Alex đang ở nhà của Conner và dì hét to: “ Chúc mừng xinh nhật Conner!”. Conner chạy ra ngoài để chào đón dì của mình. Conner hào hứng hỏi dì:” Dì ơi, quà xinh Nhật của cháu là gì ạ?”. “Bí mật, ngày mai sẽ biết!” Dì của Conner trả lời. Vào đêm trước khi Conner biết món quà của mình là gì, Conner mơ rằng ngày mai sẽ được đến sở thú vì đó là nơi yêu thích của Conner.



Đột nhiên, một chú cú màu xanh dương đến và trên móng của chú cú, có một cuốn sách bí ẩn.Chú cú hát một cách nhẹ nhàng:” Vì cậu rất tốt bụng với các con chim, nên, chúng tôi tặng cậu cái quyển truyện này.”.Conner nhìn vào cuốn sách một cách tò mò và hỏi chú cú:” Cuốn sách này có ích gì ạ?”.Chú cú trả lời:”Đây là một bất ngờ!”. Sau đó, chú chim bay đi.




Conner bối rối nhìn vào cuốn sách.Cậu chạm nhẹ vào cuốn sách và tự nhiên, một cách đột ngột, cuốn sách tự mình mở ra. Conner thấy, trong cuốn sách, không có một chữ hay tranh nào cả.Cậu không ngừng lại được sự tò mò, cho nên, cậu chạm nhẹ vào một tranh giấy. Conner nhìn xung quanh, cậu đang rời xuống cuốn sách! Trên đường rơi xuống, Conner nhìn thấy những cái cây cao vút, những cô ông và bướm chăm chỉ và cả những bông hoa thơm phức.
















Sở thú LÁ
Bỗng, cậu rơi “ Bịch” xuống đất. Conner nhìn xung quanh, cậu thấy mình đang ở một sở thú tên là LÁ. Cậu đang đứng dậy thì cậu thấy thì cậu lại thấy cậu xuất hiện ở nhà của mình. “Thật là một giác mơ kì lạ.” Conner tự nhủ. Cậu ngủ thêm một lúc cho đến sáng.

Sở thú Lá




Vào buổi sáng hôm đó, lúc 8 giờ, Conner đã biết bất ngờ của dì mình. Conner và Alex đã ở sở thú với dì của Conner. Conner rất hồi hộp xem ở trong như thế nào. Khi Conner Và Alex đi vào, một chú ở sở thú hỏi tuổi của Conner và Alex rồi hét lên :”Chúc mừng con đã được tặng chiếc mũ xanh lá!” Conner bối rối hỏi lại chú :” Chiếc mũ xanh lá là gì ạ?” Chú trả lời :” À chiếc mũ xanh lá là một chiếc mũ thần kì chỉ được tặng cho người nhỏ nhất trong 100 năm, và cháu là người nhỏ nhất.”





Một cô gần đó chen ngang vào:” Chiếc mũ này giúp cháu được biết các con vật thích ăn gì và không thích ăn gì!”.Conner cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc vì cuối cùng, cậu cũng có thể biết các con vật thích ăn gì và không thích ăn gì. “Nào Conner, Alex, đi vào trong sở thú thôi!







Conner và Alex đi sâu vào trong sở thú. Ở sở thú này, có rất nhiều cây và rất đẹp, rộng. Ở đây, có đào các con vật mà Alex và Conner thích. Đầu tiên, hai bạn đến hồ của những chú ếch. Bỗng, Conner nghe thấy những chú ếch hát đồng thanh:”Chúng tôi thích ăn những con ruồi nhưng không thích ăn cỏ!”. Conner lập lại những gì những chú ếch hát cho Alex. Alex nhìn vào chỗ thức ăn của các chú ếch. Có nhiều cỏ! Alex bào Conner về việc này và hai bạn buồn hơn lúc trước, bước đi.































Tiếp theo, Conner và Alex đến chỗ vùng băng của các cô chim cánh cụt. Ở nơi này, rất lạnh. Cậu nghe thấy các cô hát lên một cách chậm rãi: “ Chúng tôi thích ăn cá, không thích ăn cỏ!”. Và một lần nữa, con vật lại không có thứ mình thích mà lại chỉ có thứ mà mình không thích. Cả Alex và Conner điều phát hiện ra là con chim cánh cụt ăn lá. Hai bạn gật đầu và đi chỗ khác.

















Tiếp đến, Conner và Alex đến chỗ các ông rùa chậm chạp ở. Chỗ này chỉ là một bài đất trống thôi. Conner lại lắng nghe để xem các ông tàu nói gì. Một lần nữa, ông rùa hát:” Chúng tôi thích ăn rong biển, không thích ăn cỏ.”. Và đúng như Conner và Alex dự đoán, ông rùa lại không được thứ mình thích ăn. “ Alex ơi, hay là bây giờ mình đến một con vật nào mà thích ăn cỏ đi!” Alex gật đầu một cách buồn bã và đi đến chỗ của những bác ngựa vằn.
















Conner và Alex đi đến chuồng của các chú ngựa vằn. Ở đây, cũng chỉ có một bãi đất chống với rất nhiều rong biển dưới đất.” Có thể thứ yêu thích của các chú ngựa là rong biển giống như các chú rùa!” Alex vui vẻ hét toáng lên.”Không phải đau, rong biển là thứ mà ngựa vằn ghét!” Conner vừa phản hồi vừa nghe các chú ngựa vằn hát.














- Full access to our public library
- Save favorite books
- Interact with authors

- < BEGINNING
- END >
-
DOWNLOAD
-
LIKE
-
SHARE
-
SAVE
-
BUY THIS BOOK
(from $9.59+) -
BUY THIS BOOK
(from $9.59+) - DOWNLOAD
- LIKE
- SHARE
- SAVE
- Report
-
BUY
-
LIKE
-
SHARE
- Excessive Violence
- Harassment
- Offensive Pictures
- Spelling & Grammar Errors
- Unfinished
- Other Problem

COMMENTS