Tiểu thuyết "Thiên nữ rải hoa" (天女散花)
Dịch giả: Giao Giao
Trình bày: Giao Giao
Hình minh họa: ảnh miễn phí trên ac-illust.com
(Dịch từ bản Hoa ngữ đăng trên Wikisource)



Tập 1
Hồi thứ nhất: Trời Cực Lạc Đại Phật luận đạo, Tình Thiên Nữ nghe lệnh rải hoa
Hồi thứ hai: Cưỡi mây lành mắt tuệ quan sát, Lưu Sa Hà tôm cá đánh nhau
Hồi thứ ba: Yêu tinh nhện tự chuốc tai họa, Đại Trư Tinh xấu lộ nguyên hình
Tập 2
Hồi thứ tư: Trư tinh bị cấm động Hắc Phong, Thiên nữ pháp đả báo Kim Tiền
Hồi thứ năm: Gọi mỹ nữ cá gỗ ám hiệu, Trách ác tăng Thiên nữ giam cầm
Hồi thứ sáu: Lý Kim Tinh tây phương báo tín, Như Lai Phật khiển tướng điều binh


Tập 3
Hồi thứ bảy: Hành Giả đại chiến lũ yêu tăng, Thiên nữ lửa thiêu Bảo Lâm tự
Hồi thứ tám: Thiên Thần ngắm cảnh Đại Hoang sơn, Tiên nữ hạ cờ Thủy Liêm động
Hồi thứ chín: Hủy tượng Phật Ngộ Không ra oai, Trừ yêu huyệt Hộ Pháp báo công
Tập 4
Hồi thứ mười: Ngộ Không giận đánh Độc Xà tinh, Tam Tạng tìm cách trừ yêu nghiệt
Hồi thứ mười một: Giả tiểu thư trộm Phục Tinh châu, Trư Bát Giới ăn hà thủ ô
Hồi thứ mười hai: Về đông thổ vua Đường sắc phong, Tránh tai ách Thiên nữ rải hoa
Hồi thứ nhất: Trời Cực Lạc Đại Phật luận đạo, Tình Thiên Nữ nghe lệnh rải hoa
Có thơ rằng:
Thiên đạo nhân tình đại bất đồng,
Từ bi khoái lạc thuộc thành không
Thượng thương duy vọng nhân giai thiện,
Phúc thọ thiên thời hưởng thụ đồng.
Nghĩa là:
Thiên đạo, nhân tình chẳng giống nhau
Từ bi, khoái lạc thoắt thành không
Trời xanh chỉ mong lòng người thiện
Phúc thọ thiên thời hưởng thụ cùng.
Thiên nữ rải hoa là nghĩa cử của Tây phương Phật Tổ khi xét thấy thế gian điều thiện thì ít mà việc ác lại nhiều. Như Lai là tổ của Phật gia, Lão Quân là tông của Đạo giáo, Thiên nữ là Tiên nữ trên Thiên cung được Phật Tổ mời đến rải thiên hoa, kiểm tra và ngăn ngừa yêu nghiệt, đồng thời xem xét thiện ác cõi thế nhân, hóa trừ phàm tâm vốn u mê tăm tối. Vì thế, bộ tiểu thuyết này kể về một đoạn cố sự xảy ra sau khi Đường Tam Tạng đến Tây phương Phật quốc lấy kinh. Tam Tạng thoát khỏi phàm thai và trở về Đường triều bên đông thổ, Đường Thái Tông nghe tin lòng vui mừng khôn xiết liền ra nghênh đón. Sau khi khai kinh, Tam Tạng lại cùng các đồ đệ quay về Tây Thiên Phật quốc.
Khi ấy trong bảo điện chùa Lôi Âm, Đức Phật Như Lai đang ngồi tĩnh tọa chính giữa đài sen, hai bên là ba ngàn chư Phật, một ngàn tám trăm vị Già Lam, năm trăm vị La Hán, tám vị Kim Cang, bốn vị Bồ Tát trang nghiêm đứng thành hàng. Đức Phật Như Lai liền nói với chư Phật rằng:
“Đúng ngày này năm ngoái là ngày Tam Tạng đến lấy kinh. Năm nay lại tới hôm nay, Phật Tổ ta đã phái Chấp Điện Kim Cương cưỡi mây đi hộ tống nhưng tới giờ vẫn chưa thấy trở về, chẳng hay giữa đường có gặp nguy hiểm gì không?”
Đại Thủ La Hán lên tiếng đáp rằng: “Xin Phật Tổ yên tâm, Chấp Điện Kim Cương đã cưỡi mây hộ tống tất sẽ không gặp phải nguy hiểm gì. Huống hồ Đường Tam Tạng đã thoát khỏi phàm thai, ba vị đồ đệ của ngài ấy lại thần thông quảng đại. Thiết nghĩ đường xá xa xôi, đến nhà Đường tất sẽ có nhiều điều gây trì hoãn”.
Đang lúc đàm luận, chợt thấy Kim Cương đưa thầy trò Tam Tạng hạ mây vào yết kiến Như Lai. Đức Phật mừng rỡ, liền hỏi rằng đến Đường triều gặp vua ra sao cũng như những việc trải qua trên hành trình. Tam Tạng thưa rằng:
“Năm xưa tiểu tăng phụng mệnh vua Đường sang Tây Thiên Cực Lạc thỉnh kinh, một là phổ độ chúng sinh, hai là giáo hóa thế nhân, nào ngờ giữa đường lại phải chịu tám mươi mốt lần khổ nạn. Nay đội ơn Phật Tổ từ bi đã ghi nhận lại phái đức Kim Cương cưỡi mây hộ tống, việc đã xong tiểu tăng lại đến trước đài dâng chỉ, chờ nghe Phật Tổ định đoạt.”
Phật Như Lai nói: “Đường thánh tăng, con là bậc chân tâm thiện sĩ, đã nhẫn chịu gian khổ lại chẳng ngại lặn lội bôn ba đi lấy kinh để độ quỷ độ người, vậy ta thăng cho con làm Tụng Đàn Công Đức Phật nơi Tây phương Phật quốc. Còn Tôn Ngộ Không thì thăng làm Đấu Thắng Kim Cương, Trư Ngộ Năng thăng làm Tịnh Đàn Sứ Giả, Sa Ngộ Tĩnh thăng làm Kim Thân La Hán, và Bạch Long Mã thăng làm Bát Lộ Thiên Long Vương.”
Phật Như Lai thăng thưởng xong xuôi đâu đấy, thầy trò Tam Tạng cùng nhau lạy tạ, sau đó mỗi người lại tùy theo chức nhiệm mà ra về.
Từ đó, Phật Như Lai phát tâm thưởng thiện phạt ác, liền đề nghị với các chư Phật rằng: “Nay theo lời Tam Tạng nói thì suốt dọc đường có rất nhiều yêu ma quỷ quái. Chúng đã làm đủ mọi điều gian ác, tàn hại người lương thiện, thực là tà ác đến cùng cực. Phật Tổ ta muốn đặt ra chế độ thiết pháp, vậy trong chư Phật các vị liệu có ai có thiện sách nào không?”
Lúc ấy không ai dám trả lời, duy chỉ có Đại Thủ La Hán đến gần đài sen lên tiếng rằng:
“Phật Tổ đã phát tâm từ bi, đây là bổn ý của Phật gia chúng ta. Vậy chỉ cần giáng một đạo pháp chỉ, phái một vị Già Lam mẫn cán đến cung Dao Trì, thỉnh cầu Thiên nữ hãy hái mười vạn tám ngàn đóa hoa tươi rồi dẫn theo các vị Tiên nga lần lượt đến các nơi, hễ thấy yêu ma thì tiêu diệt để giáo hóa, còn thấy người lương thiện thì rải hoa để tiêu tai giải nạn. Vì những yêu ma ấy chỉ say đắm sắc đẹp nên mới cần dùng Thiên nữ để dò xét nghiệt tâm của chúng. Nếu là bậc Thần nhân có đạo đức hoặc là yêu tinh có tu dưỡng, thì khi được chiêm ngưỡng thiên tư và tiên dung mỹ lệ, tất sẽ không động tâm rối loạn”.
Phật Như Lai nghe Đại Thủ La Hán nói vậy liền tán thành, ngài lập tức giáng pháp chỉ rằng: “Nay cứ theo lời ấy mà làm. Tả Thị Già Lam hãy lĩnh ý chỉ của Phật Tổ, đến tiên cung Dao Trì mời Thiên nữ đến có việc cần thương lượng.”
Tả Thị Già Lam lĩnh Phật chỉ ra khỏi chùa Lôi Âm, cưỡi trên mây lành mà đi. Vậy là tuyên chỉ của Như Lai đã hoàn tất, ngài liền lệnh cho chư Phật ai nấy lại trở về phòng tĩnh tu, đả tọa bồ đoàn. Các chư Phật cũng tuân chỉ rời đi. Đó chính là:
Phật hữu từ bi chi niệm, nhân vô hảo đức chi tâm.
(Phật có niệm từ bi, người vô tâm đạo đức)
Lại nói về cung Thiên nữ Dao Trì. Hôm ấy đúng vào sáng sớm ngày mùng bảy tháng Bảy, các Thiên nữ cùng nhau tụ hội để chúc mừng Thiên Tôn Nữ. Thiên Tôn Nữ có phần e thẹn nên khước từ các vị Tiên nữ rằng:
“Các chị em đừng làm theo tục lệ cũ nữa, vạn cổ thiên thu năm nào cũng như thế cả, nay hà tất phải chúc mừng mà khiến người ta xấu hổ?”
Vị Thiên nữ thứ năm cười rằng: “Cho dù năm nào cũng như thế, nhưng một năm qua em và Ngưu Lang đã ly biệt ba trăm sáu mươi ngày rồi, hẳn cũng mong chờ đến ngày đẹp để cả hai được cùng nhau tương phùng, có dịp gặp lại sau thời gian dài xa cách”.
Thiên Tôn Nữ đỏ ửng mặt mày trông như phản chiếu sắc hoa đào. Nghe Thiên nữ nói những lời bông đùa ấy, nàng đành miễn cưỡng đáp:
“Giữa vợ chồng là luân thường đạo lý, không tính là điều gì kỳ lạ hiếm thấy. Người thường còn không bị câu thúc kiềm chế, huống hồ hai chúng tôi đã là vợ chồng trên thiên cung? Chẳng qua vì năm ấy Ngọc Đế trách phạt nên mới có chuyện tương phùng ngày Thất Tịch. Ngày lễ này lưu truyền xuống phàm gian, thế nhân lại cho là phong tục thiên thu. Nhưng nơi Tiên giới chúng ta vốn dĩ không nên có những thứ phàm tâm, vì thế Ngọc Đế chỉ cho phép được tương phùng một đêm mỗi năm, đó là điều chúng tôi hoàn toàn tình nguyện”.
Thiên nữ thứ năm thấy lời Thiên Tôn Nữ rất có đạo lý, liền tấm tắc khen ngợi vài câu.
Các Tiên nữ đang chuyện trò cùng nhau thì bỗng một Tiên nga canh giữ cung điện tiến vào bẩm báo: “Bên ngoài cung có một vị Già Lam do Phật Tổ ở Tây Thiên phái đến, nói là xin được cầu kiến Thiên nữ vì có việc muốn thưa trình”.
Các Thiên nữ liền lệnh cho Tiên nga mời Già Lam vào. Già Lam bước vào cung Thiên nữ, đến trước thềm Dao Trì. Thiên nữ hỏi rằng Phật chỉ ấy là gì, Già Lam liền kể lại một lượt từ chuyện Phật Như Lai muốn diệt trừ yêu nghiệt để tiêu tai giải nạn cho đến việc mời Thiên nữ đi rải hoa. Các Thiên nữ nghe xong liền tiến cử Thiên nữ thứ năm tới Tây Thiên hội kiến với Như Lai để cùng thảo luận mọi việc. Thiên nữ chấp thuận rồi dặn Già Lam hãy cứ trở về Tây Thiên bẩm báo trước với Như Lai, nói rằng Thiên nữ sẽ đến ngay.
Già Lam nhận mệnh và ra khỏi cung rồi cưỡi mây về thẳng Tây Thiên, bẩm báo lại mọi việc với Phật Như Lai. Nhưng chuyện này tạm hãy thôi không nhắc đến nữa.
Lại nói, sau khi được các Thiên nữ đề cử theo ý chỉ của Như Lai, vị Thiên nữ thứ năm liền chỉnh lại y phục, cáo từ các Tiên nữ rồi dẫn theo bốn Tiên nga ra khỏi cung, cưỡi trên mây lành ngũ sắc bay thẳng tới Tây Thiên.
Thiên nữ đứng trên mây thở dài nói:
“Nơi thâm sơn cùng cốc chốn phàm gian cho dù có yêu tinh mấy trăm năm, thì vẫn đáng thương thay khi những nghịch súc này lại không muốn tu thành chính quả, đắc Đạo thăng thiên. Chúng chỉ biết một chút yêu pháp mà đã tác oai tác quái, hành động ngang ngược, chỉ muốn hưởng khoái lạc mà thôi. Theo đạo lý ấy mà xét thì Thượng Thiên chẳng nên có đức hiếu sinh làm gì, nếu sớm biết lũ súc vật ấy sẽ thành tinh hành ác thì đã phóng sấm sét đánh chết chúng từ lâu rồi, tuy cũng tránh được hậu hoạn đấy, nhưng thực sự lại đáng hận đáng căm vô cùng!”
Thiên nữ thở dài, trong lúc miên man suy nghĩ nàng bất giác đã đến trước chùa Lôi Âm ở Tây Thiên. Thiên nữ và Tiên nga vừa xuống mây liền thấy có Già Lam bước lên trước nghênh tiếp, dẫn cả hai vào bảo điện chùa Lôi Âm.
Phật Như Lai thấy Thiên nữ đến liền chắp tay nghênh đón, mời nàng ngồi ở một bên rồi lại lệnh cho Già Lam dâng trà Cam Lộ. Phật Như Lai cười nói: “Nay cảm phiền Thiên nữ phải lặn lội tới đây là vì chuyện phổ độ chúng sinh, vậy nên ta muốn cùng Thiên nữ bàn bạc để có thể xử lý được ổn thỏa”.
Muốn biết Thiên nữ đối đáp ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.

Hồi thứ hai: Cưỡi mây lành mắt tuệ quan sát, Lưu Sa hà tôm cá đánh nhau
Lại nói tiếp, Phật Như Lai kể với Thiên nữ lý do vì sao, Thiên nữ liền đáp: “Mới đây Phật Tổ có ý chỉ triệu gặp, Tiên nô cũng biết chuyện Đường Tam Tạng gặp nạn khi lấy kinh. Nếu Phật Tổ muốn trừ ác khen thiện thì là điều cực kỳ dễ dàng. Còn nói về việc rải thiên hoa thì gặp nơi cao nhân thiện sĩ cư trú mới có thể rải hoa để tránh họa tai, và gặp nơi yêu tinh tác quái thì nên quét sạch ác nghiệt, quyết không rải hoa”.
Phật Như Lai nói: “Lời của Thiên nữ rất thuận với thiên lý, vậy xin hãy hái mười vạn tám ngàn đóa tiên hoa và thực hiện ngay cho”.
Thiên nữ đáp: “Xin tuân theo pháp chỉ. Nhưng trước hết Tiên nô cần trở về cung để chuyển tấu lên Ngọc Hoàng, sau đó mới đi hái tiên hoa đem đến đông thổ và kiểm tra thiện ác rồi mới rải hoa được”.
Như Lai nghe vậy liền gật đầu đồng ý. Thiên nữ cáo biệt rồi quay người rời đi. Nàng lại cưỡi mây tiến vào Thiên Môn, đến thẳng điện Thông Minh yết kiến Ngọc Hoàng rồi đem chuyện Phật Như Lai muốn diệt trừ yêu nghiệt và rải thiên hoa để khen thưởng thiện lương kể lại một lượt.
Ngọc Hoàng nghe lời tấu, liền hết lời khen ngợi rồi chuẩn tấu cho thi hành, nhưng vẫn không quên căn dặn: “Gặp nơi có thiện ác thì cần vạch ra giới hạn, trở về trình tấu sau đó hạ lệnh cho các vị Thần Gió, Thần Mưa, Trực Niên Thái Tuế... cứ tương ứng mà giáng họa tai hoặc ban phúc lành”. Thiên Nữ cúi đầu lĩnh chỉ và ra khỏi điện Thông Minh.
Đến khi trở lại cung hội kiến với các nữ Tiên thì đã không thấy Thiên Tôn Nữ đâu nữa. Biết Thiên Tôn Nữ đã đến bờ tây Thiên Hà gặp Ngưu Lang, Thiên nữ liền thông báo cho những vị còn lại về chuyện Phật Như Lai thỉnh cầu các Tiên hạ phàm rải thiên hoa. Các Tiên đều vô cùng hoan hỷ. Thiên nữ lại cáo từ và dẫn theo bốn Tiên nga cưỡi mây bay thẳng đến Tây Thiên.
Tới chùa Lôi Âm gặp Đường Tam Tạng, Thiên nữ liền hỏi thăm về tình hình trên đường và ghi nhớ mọi chuyện trong tâm. Nàng lại dẫn các Tiên nga đến vườn hoa Cực Lạc trong chùa Cam Lộ, hái mười vạn tám ngàn đóa tiên hoa đựng đầy trong giỏ. Sau đó nàng cáo biệt chư Phật và cùng bốn vị Tiên nga mang giỏ cưỡi mây bay về phía đông.
Đứng trên mây Thiên nữ phóng tầm mắt nhìn xuống bốn bề, chỉ thấy phàm gian có vừa hỷ khí và bi khí, lại có oán khí và sát khí cùng xông lên không trung. Thiên nữ cảm thán mãi không thôi:
“Có thể thấy lòng người thiện ác chẳng như nhau, thế đạo đã hủ bại suy đồi mất rồi”.
Lại thấy rằng phàm ở nơi Phật cảnh thì hết thảy đều là an lạc chẳng âu sầu. Còn nơi hạ giới này, nếu muốn rải thiên hoa thì cần phải tìm đến nơi có đạo đức cao thượng. Lát sau, mọi người đã ra khỏi biên cảnh của Phật quốc.
Bay thêm nửa ngày, đột nhiên thấy một dòng sông bờ cát. Trong sông có rất nhiều nam nữ đang cùng nhau tắm rửa, ai cũng mình trần như nhộng, hai bên bờ còn có rất nhiều nam nữ đang tắm nắng vui đùa, và họ cũng tịch không một mảnh vải che thân. Thiên nữ thấy tình cảnh ấy thì vô cùng phẫn nộ, nàng liền nói với bốn vị Tiên nga: “Các em có thấy những nam nữ dưới sông và hai bên bờ kia không?”
Bốn Tiên nga đồng thanh đáp: “Hẳn những kẻ này không phải con người, có lẽ là tôm cá dưới sông, qua năm tháng lâu dài nhờ hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt mà thành tinh nên mới biến thành hình người để làm trò đó thôi”.
Thiên nữ nghe vậy lại càng phẫn nộ, liền ra lệnh vén mây rồi cùng nhau hạ xuống phàm trần, định bụng sẽ đến gặp bầy nam nữ kia để trách vấn nguyên do.
Nào ngờ những nam nữ này vừa nhìn thấy họ lại vui mừng ra mặt. Trong đó có một nam tử kêu lên rằng: “Chẳng hay từ đâu lại xuất hiện năm cô gái như hoa như ngọc thế này? Chúng ta hãy đến thuyết phục họ nhập hội này đi”.
Lại có kẻ nói: “Chẳng cần phải thuyết phục họ gia nhập, cứ bắt họ đến mà cùng nhau vui vẻ là được rồi”.
Giờ thì tất cả đàn ông dưới sông đều nhảy lên bờ, kẻ nào người nấy đều cười híp mắt muốn lôi kéo đối phương về phía mình. Thiên nữ thấy những kẻ kia vô lý như thế liền mắng rằng:
“Lũ yêu quái các ngươi ở đây mà khỏa thân lõa thể, nam nữ hỗn tạp, tư cách đã chẳng ra con người lại còn dám chọc ghẹo Thiên nữ nữa sao? Hãy mau mau hiện nguyên hình, ai nấy phải trở về sào huyệt của mình thì Thượng thiên mới có thể tha thứ. Nếu vẫn không tuân lệnh ta sẽ lập tức cho các ngươi bài học đến vong thân diệt tích!”
Đám yêu tinh nghe Thiên nữ nói vậy thì đều nổi giận, chỉ muốn khoa tay múa chân. Bỗng có hai, ba ông lão đầu nhọn cản đám yêu tinh lại, họ bước lên trước nói với các Thiên nữ rằng:
“Chúng tôi đều là đồ đệ và đồ tôn của Sa Ngộ Tĩnh. Trước kia ngài ấy vốn làm vương trong con sông này, sau được Đường Tam Tạng thu phục làm đệ tử, nay đã thành La Hán bên Tây phương. Còn lũ chúng tôi đều là tôm, cá, rùa, ba ba, đã trải qua mấy trăm năm rồi, vì thế ai cũng có thể biến thành hình người mà du hý”.
Thiên nữ nghe vậy thì kinh ngạc: “Thì ra Sa Ngộ Tĩnh lại xuất tích ở đây! Các ngươi đã biết Sa Ngộ Tĩnh trở thành La Hán, ấy là vì ngài đã cải tà theo thiện mà được như thế. Còn các ngươi chẳng lẽ vẫn cứ ở đây hoành hành không kiêng nể gì sao? Ta thấy chẳng những sẽ không thể thành Tiên thành Phật, mà còn khó tránh khỏi bị đánh hạ xuống địa ngục mà chịu khổ. Ta là Tiên nữ trên Thiên cung, vì sau khi Đường Tăng lấy kinh, Phật Như Lai được biết lũ yêu tinh các ngươi không học theo chính đạo nên mới lệnh cho ta đến chế độ các ngươi đây”.
Lũ tôm tinh cá tinh nghe lời Thiên nữ nói thì đều muốn xông tới giở trò vô lễ, nhưng đã bị Thiên nữ thổi một luồng tiên khí, trong phút chốc lũ yêu tinh nhất tề hôn mê ngã xuống sông và hiện nguyên hình tướng. Chỉ thấy trong sông thảy đều là cá, tôm, rùa, ba ba, còn trên bờ chỉ có hai, ba ông lão đầu nhọn là không bị ngã. Thì ra mấy ông lão này vẫn còn có chút đạo đức, tuổi tác cũng rất cao. Họ thấy thế liền kinh ngạc, biết tình thế bất lợi họ đành quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Thiên nữ thấy cảnh ấy, trong tâm vừa hận lại vừa vui, liền nói với các ông lão rằng: “Các ngươi dù đã biết nhận tội, nhưng còn mang bộ dạng xấu xí lõa thể này thì không được phép thấy ta nói chuyện, vậy mau mau tìm cách mà che mình lại đi!”
Mấy ông lão đột nhiên bừng ngộ, ai nấy đều cúi xuống xoa bùn trát lên thân mình, rồi lắc người biến một cái, đột nhiên khắp thân áo mũ chỉnh tề, cùng bước lên trước chắp tay hành lễ. Thiên nữ cười lạnh lùng: “Các ngươi lại dám giở những trò yêu thuật ấy trước mặt ta sao?”
Nói rồi nàng dùng phép định thân để định trụ cả ba ông lão khiến họ không thể cử động được. Nàng lại quay người và lệnh cho các Tiên nga mang đến một loại tiên hoa màu đen. Nàng chọn lấy một cành rồi ném vào lòng sông. Chỉ trong khoảnh khắc, cá, tôm, rùa, ba ba dưới sông con nào con nấy đều đã hết đời, nằm ngửa bụng lên trời.
Thiên nữ trừ xong hậu hoạn liền toan đứng dậy. Ba ông lão thấy vậy liền van xin:
“Chúng tôi đã biết tội rồi, thỉnh cầu Thiên nữ hãy phán quyết cho chúng tôi, hoặc chết hoặc sống chúng tôi đều nghe theo tôn chỉ. Chứ há lại khiến chúng tôi sống không bằng sống, chết không bằng chết, uổng công chịu tội thế này hay sao?”
Thiên nữ đã toan rời đi nhưng lại dừng chân, rồi hướng về phía ba ông lão rút lại phép định thân. Lập tức ba ông lão cùng phục xuống bái lạy và thưa: “Từ nay chúng tôi xin cải tà theo thiện”.
Thiên nữ nói:
“Luận về tội ác thì các ngươi còn vượt quá cả đại chúng, huống hồ lại còn tội khỏa thân xúc phạm Thần linh. Nhưng niệm tình các ngươi đã ăn năn hối cải, vậy ta để các ngươi ở đây canh giữ Lưu Sa hà. Các ngươi hãy tạo một chiếc thuyền qua sông để chuyên chở khách lai vãng, nhớ là không được thu một xu một hào nào. Các ngươi có thể trồng ruộng phúc thì chẳng lo tương lai không thành chính quả”.
Nói xong, Thiên nữ lại theo gió bay đi. Ba ông lão ấy là rùa tinh, ba ba tinh và lươn tinh, nghe những lời giáo huấn của Thiên nữ họ đều kính cẩn tuân theo mệnh lệnh, không dám ‘miệng một đằng mà tâm một nẻo’. Huống hồ họ lại tận mắt thấy lũ tôm tinh cá tinh chớp mắt đã vong mạng mà trong tâm không khỏi ớn lạnh.
- Full access to our public library
- Save favorite books
- Interact with authors

- < BEGINNING
- END >
-
DOWNLOAD
-
LIKE
-
COMMENT()
-
SHARE
-
SAVE
-
BUY THIS BOOK
(from $8.79+) -
BUY THIS BOOK
(from $8.79+) - DOWNLOAD
- LIKE
- COMMENT ()
- SHARE
- SAVE
- Report
-
BUY
-
LIKE
-
COMMENT()
-
SHARE
- Excessive Violence
- Harassment
- Offensive Pictures
- Spelling & Grammar Errors
- Unfinished
- Other Problem

COMMENTS
Click 'X' to report any negative comments. Thanks!